Chương 704 : Màn cân sức về thuật luyện đan

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Nhiếp Tòng lảo đảo lùi về sau, máu tuôn ào ra từ vết thương như suối.

Đám đông cũng nháo nhào lên, như không ngờ được sẽ có chuyện thế này xảy ra.

Cú đấm đó của Dương Khai tuy không có sát ý, chỉ hòng cảnh cáo đối phương, không hề cố ý hạ sát thủ, cổ tay của Nhiếp Tòng bị chặt đứt là do gã thanh niên kia hạ thủ, không có chân nguyên bảo vệ, phần tay bị đứt trực tiếp phát nổ dưới sức mạnh của Dương Khai.

Lão chủ tiệm há hốc mồm, không dám tin nổi vào mắt mình.

- Các ngươi... Các ngươi dám đả thương ta? Các ngươi đáng chết!
Nhiếp Tòng chợt hoàn hồn lại, tay bưng lấy cổ tay cụt, mắt trợn muốn nứt tròng, thét gầm lên với Dương Khai và gã thanh niên nọ như kẻ điên loạn.

Dương Khai lạnh lùng nhìn xoáy vào hắn.

Gã thanh niên kia thì lại u ám nói:
- Ta đã bảo rồi, ngươi mà dám thò tay ra nữa thì ta sẽ chặt đứt tay ngươi.

Nhiếp Tòng sững sờ, cả người và cõi lòng chợt lạnh ngắt, con ngươi run rẩy.

- Ngươi còn dám tiến tới một bước, ta sẽ giết ngươi!
Gã thanh niên nọ lại ném thêm một câu lạnh tanh.

Nhiếp Tòng biến sắc, cố chịu đựng cơn đau buốt óc, chợt gầm lên:
- Các ngươi hãy đợi đấy!

Quẳng cho một câu xong, Nhiếp Tòng bay vút lên không, dọc đường máu chảy ròng ròng.

Mắt Dương Khai sáng rực, hắn nén ý nghĩ diệt cỏ tận gốc lại, liếc nhìn đối thủ của mình.

Nơi này đã rơi vào yên tĩnh, đến cây kim rơi xuống cũng nghe tiếng, tất cả mọi người đều chĩa ánh mắt vào Dương Khai và gã thanh niên đó, biểu cảm đa dạng, có kẻ vui sướng trước tai họa của người khác, có người thương hại, thông cảm, cũng có người đăm chiêu suy nghĩ, liệu có phải hai người này cũng có chỗ dựa nào thế mạnh, không sợ cả cường nhân Nhập Thánh Cảnh.

- Hai vị tiểu ca, hai vị... ài!
Lão chủ tiệm cũng á khẩu, lão không ngờ mình chỉ bán ít dược liệu thôi mà lại dẫn đến sóng gió lớn thế này.

- Xin lỗi, ta hơi kích động.
Gã thanh niên nọ cười ngượng ngùng, rồi nhìn sang Dương Khai:
- Gây ra chuyện lớn thế này mà ngươi không sợ ư?

- Ngươi còn không sợ, ta sợ gì chứ.
Dương Khai cười hề hề.

- Được lắm, ta thấy hơi thích ngươi rồi đấy.

Dương Khai tối sầm mặt:
- Ta không có hứng với đàn ông.

Gã thanh niên nọ cũng nhanh chóng ý thức ra nghĩa bóng trong câu nói của mình, vội xua tay:
- Ngươi hiểu nhầm rồi, ta chỉ cảm thấy ngươi rất hợp kiểu của ta, kết bằng hữu nhé?

- Được thôi, đưa Địa Hỏa Đảm cho ta trước đã.

Đối phương liền nghiến răng, trầm ngâm một lúc bèn nói:
- Cứ giằng co thế này, e là chẳng ai trong chúng ta chịu nhượng bộ.

Dương Khai khẽ gật đầu, nghiêm túc mà nói, hắn cũng thấy vậy, hắn và đối phương có tính cách gần giống nhau, những người giống tính nhau thường rất khó đi đến ý kiến thống nhất khi xảy ra tranh chấp, vì bên nào cũng đều hành sự theo một hướng, nhưng cũng có lúc đôi bên lại rất ăn ý, chẳng hạn như lúc nãy khi đối phó với Nhiếp Tòng, rồi khi định diệt cỏ tận gốc, không chỉ Dương Khai có ý nghĩ này, mà cả đối phương cũng vậy.

- Bằng hữu là luyện đan sư đúng không?
Người nọ cười hỏi.

- Ngươi cũng thế.

- Đều là luyện đan sư, lại xảy ra phân tranh vì dược liệu, chi bằng cọ xát một tí đi?
Y nheo mắt, nhẹ giọng đề nghị.

- Được!
Dương Khai gật đầu, vẻ mặt đầy tự tin.

- Quyết đoán!
Đối phương gật đầu cười lớn.
- Có điều phải nói trước, ai thắng thì Địa Hỏa Đảm này là của người nấy, trước khi định đoạt được thì xin nhờ cô nương xinh đẹp đây giữ hộ.

Vừa nói, y nhìn sang Phi Vũ.

Phi Vũ cười khanh khách, che miệng bảo:
- Vị trẻ tuổi này biết ăn nói đấy.

- Đó là sự thật!

Phi Vũ cười vui vẻ hơn nữa.

Hỏi chủ tiệm giá của Địa Hỏa Đảm xong, Dương Khai và đối phương chi ra mỗi người một nửa phần tinh thạch để mua hàng, Phi Vũ trịnh trọng nhận lấy, nói:
- Tiểu sư điệt, tuy sư thúc rất muốn giúp ngươi, nhưng nếu đã giao ước tỷ thí với người ta, thì ai thắng sư thúc sẽ đưa cái này cho người đó. Nếu ngươi có thua thì cũng đừng trách sư thúc đấy, đàn ông mà, nói lời phải giữ lấy lời.

- Vâng.
Dương Khai gật đầu.
- Đi tìm chỗ nào yên tĩnh hơn trước đã, ở đây hơi đông người.

Đối phương cũng có vẻ đồng ý.

Chủ tiệm nói giọng bất lực:
- Hai vị tiểu ca, hai vị hãy mau đi khỏi Phù Vân Thành trước đã, đả thương công tử Nhiếp Tòng mà không đi mau thì e là không chạy được nữa đâu, giờ hắn bỏ về nhất định là để tìm cứu binh.

- Chẳng sao.
Gã thanh niên nọ lắc đầu dửng dưng, nói với Dương Khai:
- Tới chỗ các ngươi đi, chỗ ta ở có hơi bất tiện.

Dương Khai thần sắc lãnh đạm, cùng Phi Vũ dẫn đường đi.

Mãi khi ba người họ đi khỏi, lão chủ tiệm mới lắc đầu:
- Hai tên điên này.

- Huynh lo gì chứ? Chúng chẳng sợ sệt gì, chắc là có chỗ dựa rồi, có khi lần này Nhiếp Tòng phải trồng cây chuối ấy chứ, ha ha, muốn đi xem quá.
Lão bạn của chủ tiệm khẽ cười gian xảo, rõ ràng cũng không có thiện cảm gì với Nhiếp Tòng, bụng ngầm hy vọng hai tên thanh niên này sẽ dạy cho y một bài học.

Câu nói này được không ít người tán đồng, lập tức có không ít kẻ rỗi rãi chạy theo hướng ba người họ, chuẩn bị chờ kịch hay mở màn.

Trong phòng của Dương Khai và Phi Vũ ở khách điếm.

Vào trong phòng, gã thanh niên nọ quan sát xung quanh một lúc, khẽ gật đầu, rồi giơ một tay ra về phía Dương Khai, tự giới thiệu:
- Địch Diệu, quý danh của bằng hữu?

- Dương Khai.
Dương Khai không giấu giếm danh tánh, liếc sang Phi Vũ:
- Đây là sư thúc ta, Phi Vũ.

- Hai người đến đây vì Ma hoa nghìn năm đúng không?

- Ừ, ngươi cũng vậy?

- Có thể xem là vậy, có điều mục đích của ta khác với hai người, nên không cần phải lo việc ta sẽ tranh đoạt Ma hoa nghìn năm với ngươi đâu, nói không chừng chúng ta còn có thể hợp tác nữa đấy.

- Hợp tác?
Dương Khai chau mày.
- Hợp tác làm gì?

- Việc này tạm thời gác lại, đến lúc đó hẵng nói tiếp. Nhỡ đâu ngươi không lên nổi Vọng Thiên Nhai thì sao.
Địch Diệu khẽ cười.
- Xử lý việc trước mắt cái đã.

- Ngươi muốn tỷ thí thế nào đây?
Dương Khai khoanh chân ngồi xuống, lấy ra lư hương của mình.

Cái lư hương này có được từ trang thứ ba của Hắc Thư, hiện tại hầu Dương Khai không cần dùng nó làm lư đỉnh khi luyện đan nữa.

Vừa nhìn thấy cái lư hương này, Địch Diệu liền sáng rực mắt:
- Bằng hữu quả nhiên là cao thủ, lò luyện đan nhỏ thế này hiếm thấy lắm đó.

Luyện đan sư, khi luyện chế đan dược cần phải khắc đủ loại linh trận bên trong lò đan để hỗ trợ cho việc luyện đan, lư hương càng lớn, việc khắc linh trận ắt càng dễ, còn ngược lại thì càng khó.

Bởi thế, một luyện đan sư thạo nghề sẽ không cần đến lò đan quá lớn, xét từ một mức độ nào đó, lò luyện mà luyện đan sư dùng càng nhỏ, thì chứng tỏ bản lĩnh của luyện đan sư này càng cao siêu.

Vừa nói, Địch Diệu cũng tiện tay lấy lò luyện đan của mình ra.

Lò luyện đan của y rất tinh xảo, điêu long họa phụng, gia công hoàn mỹ, thấy ra là làm từ tay của luyện khí đại sư, hơn nữa kích cỡ cũng xấp xỉ với cái của Dương Khai.

Nếu so với lò luyện đan của Dương Khai thì cổ hơn rõ ràng, nhưng ai cũng nhìn ra, lư hương của Dương Khai có đẳng cấp cao hơn.

Địch Diệu nhìn lư hương của hắn đầy ngưỡng mộ, tấm tắc khen ngợi.

Lò luyện đan của y là do sư phụ y tặng, đó là lò luyện nổi tiếng trong thiên hạ, sư phụ y dùng hồi còn trẻ, y những tưởng trên đời này không thể có lò luyện nào tốt hơn của mình nữa, nhưng giờ lại nhìn nhìn thấy thứ như vậy rồi.

- Một viên định thắng bại. Bất kể là luyện chế đan gì, chúng ta chỉ cần so đẳng cấp và chất lượng đan dược, và cả thời gian luyện chế.
Địch Diệu thôi không nghĩ nữa, bèn nói quy tắc.

- Được.
Dương Khai sảng khoái ứng chiến.

- Vậy thì bắt đầu thôi.
Địch Diệu nghiêng đầu, liền sau đó, y nghiêm mặt lại, lấy ra vài thứ dược liệu.

Cùng lúc đó, Dương Khai cũng bắt tay vào việc, đủ mọi loại dược liệu quý hiếm được lấy ra liên tục từ không gian Hắc Thư, vừa đủ về cả phân lượng và thời hạn.

Sức mạnh vô hình vần vũ trong căn phòng này, hai tên trẻ tuổi đều cẩn thận vận chân nguyên, bao trùm lò luyện đan của mình, khắc linh trận bên trong lò.

Mắt Phi Vũ dán chặt vào động tác của họ, không chớp lấy một lần, nàng bất giác đưa tay lên che miệng, vẻ mặt tán thán.

Nàng phát hiện, hai tên tiểu tử trước mặt mình động tác đồng đều đến lạ, tốc độ khắc linh trận cũng ngang nhau.

Trên đời này, hãy còn có người có thể phân cao thấp về thuật luyện đan với tiểu sư điệt ư? Tên Địch Diệu này rốt cuộc là ai?

Phi Vũ ngẩn người ra, nín nở quan sát.

Thời gian trôi qua chưa đầy mười hơi thở, linh trận đã được khắc xong một cách hoàn hảo, hai người lấy ra một vị dược liệu cùng lúc, chân nguyên trên tay xuất nhập bất định.

Chân nguyên của Dương Khai là nguyên khí chí cương chí dương, còn chân nguyên của đối phương giống với Thương Viêm, là hỏa diệm nóng rực, cả hai loại chân nguyên này đều rất hợp cho việc luyện đan.

Dược liệu oằn mình giữa chân nguyên, dược dịch nhanh chóng được kích phát ngưng tụ, từng sợi tạp chất mắt thường nhìn thấy rõ được loại ra ngoài, bốc hơi sạch sẽ.

Dược dịch nhảy múa tung tăng trong chân nguyên như giọt mưa, mỗi lần lưu động, đều có thể khiến dược dịch càng thêm phần tinh thuần và cô đọng.

Tay của cả hai đều khẽ giật, dược dịch đã cô dọng đổ thẳng vào trong lò luyện đan.

Vị dược liệu thứ hay được lấy ra và bào chế theo đúng công thức.

Tia nhìn lạ thường ánh lên trong mắt Phi Vũ, quan sát kỹ càng.

Nàng phát hiện, hai tên trẻ tuổi này đã chìm đắm hoàn toàn vào việc luyện đan, tập trung đến tột độ, không phản ứng gì với tất cả mọi sự xung quanh nữa.

Đàn ông khi nghiêm túc thì đều mang một phong thái hoàn toàn khác.

Phi Vũ nhìn bên này rồi nhìn bên kia, bỗng giật thót mình, nàng lập tức hiểu được, tương lai hai người này nhất định sẽ lập nên những công trạng hiển hách mà không phải ai cũng với tới được.

Thời gian chậm rãi trôi qua, căn phòng dần dần ngập đầy mùi thuốc mê ly.

Chân nguyên của hai người bao bọc lò đan, đang thực hiện công đoạn luyện chế cuối cùng.

Thình lình, Địch Diệu lộ vẻ mừng rỡ, nhoẻn miệng cười, giơ tay ra vỗ vào lò đan, một viên đan tròn vo màu vàng kim bay ra, y liền bắt gọn vào tay.

Kiểm tra chất lượng và đẳng cấp của đan, Địch Diệu gật đầu hài lòng, tuy rất gấp gáp, khẩn trương, nhưng y đã phát huy được trình độ luyện đan của mình một cách hoàn hảo.

Nhìn lại Dương Khai, hình như hắn cũng đã thực hiện đến bước cuối cùng.

Phi Vũ cũng không tránh khỏi căng thẳng, Dương Khai đã thua về thời gian, nếu không vượt qua được Địch Diệu về chất lượng thì hắn thua là cái chắc.

Màn cân sức giữa hai luyện đan sư trẻ tuổi này tiềm tàng sóng to gió lớn, khiến Phi Vũ gần như không thở nổi.

No comments:

Post a Comment

Featured Post

Chương 850: Múa rìu qua mắt thợ? ​

Khoảng bốn canh giờ sau, lò đan trước mặt Đỗ Vạn bỗng nhiên chấn động vù vù, giống như có một sinh mạng bị trói buộc ở trong đó, sắp sửa lao...